Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 26 tháng 9, 2012

Lấy chồng người ta



Lấy chồng người ta là câu chuyện của ba người trong một bi kịch bắt nguồn từ việc vô sinh của một người đàn ông. Phim được quay chủ yếu tại làng nổi La Ngà, Đồng Nai. Bà Giovanni Fulvi - ban tuyển chọn phim cho Liên hoan phim Toronto - đã nhận xét về phim này: “Lần đầu tiên xem cuốn phim này, nó đã cho tôi một ấn tượng tốt. Phim rất hay với diễn xuất tốt, hình ảnh đẹp và tôi nghĩ rằng đề tài của phim cũng đề cập đến vấn đề chung của con người mà khán giả khắp nơi có thể đồng cảm. Ước muốn được có con của một đôi vợ chồng trẻ là một điều dễ hiểu. Rồi để thực hiện điều này, người vợ có chồng vô sinh đã khiến xảy ra những hậu quả không lường trước được. Phim không chỉ đề cập đến một vấn đề xã hội mà còn tạo ra những cảm giác căng thẳng. Tôi nghĩ do phim có thêm những yếu tố kinh dị nên nó hấp dẫn và thú vị”.

Đoạn trên quen lắm phải không? Nếu thấy không quen, chứng tỏ chưa đọc bài này rồi.

Nói thêm, cá nhân tôi, chẳng đủ trình độ để là ban tuyển chọn phim cho bất cứ liên hoan phim nào, sau khi xem xong phim này cũng hoàn toàn nhất trí với nhận xét trên. 

Bảo tôi chỉ được cái bắt chước, ừ thì đã sao. Ừ thì những gì người ta nói đã hay rồi, tôi nghĩ chỉ gõ hai chữ Me, 2 hay nhấn nút Like cũng đủ lắm rồi. 

Nhưng lưu ý lần này tôi tìm kiếm thông tin rồi copy, rồi paste, rồi tán đồng… ắt tôi muốn nhấn thêm chút sức nặng nào đó nữa của nhận xét trên.

Ừ thì để chiều lòng ai đó bảo tôi cần nói chút chút gì đó của riêng mình, chứ cứ chẳng nhất thiết phải a dua như thế, cũng làm liều rút ra bắn tỉa một số ý sau:

Về những cảnh sản xuất trẻ con (tôi dùng từ sản xuất trẻ con, chứ không phải làm tình nhé) trong phim, ừ thì cũng thường thôi, chẳng biết có phải kiểm duyệt đã kiểm và không duyệt, hay đạo diễn chỉ làm nhiêu đó. Nếu chỉ làm nhiêu đó, thấy cũng uổng, uổng không phải vì tôi không được xem cảnh ấy ấy mà vì làm tôi cảm giác phim thiếu đi chút chút nào đó để gọi là tới.

Nhưng những cảnh bạo lực thì tôi sợ, tôi không dám coi. Có thể tôi kém. Nhưng tôi không muốn xem những cảnh lao vào nhau đến tận mạng như thế. Máu me này kia, đâm chém này kia, đánh đấm này kia, mệt mỏi lắm. Nhưng đúng là cái phim này, mà thiếu những cảnh này chẳng còn là phim này nữa. Và cảnh bạo lực tới hay chưa, với tôi thì đã tới, tới nỗi tôi cứ đến đoạn ấy là ngó nghiêng thiên hạ... trong rạp. (cũng có mấy cô xinh xinh, đi với bồ thì phải, chẳng biết lúc đó, mấy cô có nghĩ, nếu chẳng may thằng bồ bên cạnh sau này thành chồng mà vô sinh thì sao).

Và nói thêm, làm chồng thật khổ. Vì sao ư, thôi, cứ đi coi phim đi rồi rõ.

Dù rằng thành thật khuyên can: đừng đi xem mấy phim này, hay thì hay nhưng mệt lắm. 

Mệt cả người ra.

Nói thêm tí: Giá có được một đêm uống rượu, ăn cá, nhìn trăng (có em nào bên càng tốt) và sau đó đón bình minh trên một căn nhà nổu nào đó trên sông La Ngà nhỉ? Ngày xưa, đi ngang qua đây, từng ao ước thế, chả đợi đến lúc xem phim này.

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Tin vui

Trưa nay, trong khi trời mưa ủ dột, sau một cái nắng hửng mà đã có sém là thơ như: Trời bắt đầu hửng nắng/ Nắng dịu dàng mong manh/ Trời bắt đầu trong xanh/ Nắng chuyển mình hớn hở/ Tình của anh và em/ Có được đà... hé nở?! (thơ này có rửng mỡ)

Trong khi trời mưa ủ dột, trên cái nền nhạc Violin Concerto in D major, Op. 35 (Concerto cho violon, giọng Rê trưởng) của Pyotr Ilyich Tchaikovsky, ta ngồi dò vé số. 

Chuyện dò số... là một trong những chuyện ta vẫn hay lần lữa để ngày này qua ngày khác mãi cho đến khi cái ví ta dày lên vì vé số góp dồn ngày này qua ngày khác (đến mức cái mông ta phải ngồi nghiêng nghiêng như bên kia sông Đuống) mới làm.

Mua vé số thì mong trúng, chẳng thế mà mỗi lần về mộ mẹ, hoặc có dịp khấn với mẹ, một trong những đề nghị ta tha thiết mong mẹ phù hộ vẫn là cho con trúng số, và dĩ nhiên trúng đậm.

Thế nhưng, như cha ta nói, mong muốn trúng số ta chưa đủ nhiều/cao nên mẹ chưa cho trúng. Vì nếu mong muốn đủ nhiều, phải mua và canh dò, chứ chẳng để chất đống như ta.

Tình thực thì mong trúng là một chuyện, nhưng tin trúng lại là chuyện khác. Nên, luôn luôn ta mua, cũng chỉ mong giúp người bán vé số mau hết vé để về nhà, trúng thì tốt, trúng nhiều thì quá tốt, còn không trúng thì cũng không sao, ta lại lấy vé số ngồi xếp thuyền chơi vậy. (Nói vậy, nhưng mẹ ơi, cứ phù hộ cho con trúng vé số, tiền tỉ, con sẽ xài tiền vào chuyện có ích, chắc chắn không dùng tiền xếp thuyền như dùng vé số xếp thuyền).

Cha ta nói: mẹ mong ta kiếm tiền bằng cách làm lụng, tiết kiệm, chứ không phải bằng cách tự nhiên có một món tiền từ trên trời rơi xuống. Dĩ nhiên, ta vẫn làm lụng, tiết kiệm và chi xài không đến mức hoang phí lắm (đàn ông mà tiêu tiền tiết kiệm, nó chán chán làm sao), nhưng ta vẫn mong có nhiều tiền, mà cách nhanh nhất, hợp pháp nhất là trúng vé số.

Và trong khi trời mưa ủ dột, trên cái nền nhạc Violin Concerto in D major, Op. 35 (Concerto cho violon, giọng Rê trưởng) của Pyotr Ilyich Tchaikovsky - thông cảm, đang ghiền nên nhắc tới nhắc lui miết, ta ngồi dò vé số, trước những dòng chữ trên đây, ta đã trong lòng hoan hỉ reo lên, rằng mẹ đã bước đầu đáp ứng mong muốn trúng số của ta. 

Bảo bước đầu vì giải ta trúng là tận giải bảy, giải có ba chữ số. Với tổng số vé ta mua, số tiền ta nhận được cũng bù đắp phần nào chi phí bấy lâu đã bỏ ra mua vé số (há chẳng vui sao). Và những vé số này mua tận từ ngày 22-8, theo chỗ ta biết, vẫn còn trong thời hạn có thể lãnh thưởng.



Hoan hỉ báo tin vui này, và tiếp tục mong mẹ ta cho ta trúng số đậm đậm.

Thứ Sáu, 14 tháng 9, 2012

Bi kịch người nghệ sĩ




(nhân xem The Concert)

Chua chát khi nhìn những nghệ sĩ một thời của nhà hát danh tiếng Bolshoi của Nga như một đoàn quân ô hợp đi bộ 7km để đến sân bay, rồi lại đòi tiền cát sê ngay khi đến khách sạn chuẩn bị cho buổi diễn ba ngày nữa mới diễn ra. Một số trong số họ, còn tranh thủ bán những điện thoại cầm theo hoặc tìm kiếm những công việc khác để kiếm thêm tiền.



Dở mếu dở cười khi vì cần tiền tài trợ, dàn nhạc ấy phải chấp nhận cho một tay tỷ phú dầu mỏ chơi đàn dở tệ tham gia, mà lần mặc cả tài trợ ấy được dàn xếp trong cảnh bò lổm ngổm dưới tiếng đạn nổ ì xèo.

Đau lòng trước cảnh Andrei Simoniovich Filipov (Aleksey Guskov) vì đã sử dụng và bảo vệ những nghệ sĩ Do Thái, mà ông đã bay vèo một cái từ vị trí nhạc trưởng xuống thành người lao công của nhà hát Bolshoi. 

Nhưng ám ảnh nhất, có lẽ phải là cách của những người nghệ sĩ Do Thái mà Andrei đã không tài nào bảo vệ được phải chơi đàn tưởng tượng giữa tiết trời giá lạnh ở Siberia.

Số phận những người nghệ sĩ khi có những hành xử trái ngược với quan điểm của giới cầm quyền đã phải trải qua nhiều đau đớn, xót xa như thế.

Phim (The Concert - đạo diễn Radu Mihaileanu) khởi đầu bằng chuyện trong một dịp tình cờ lau dọn trong phòng làm việc của giám đốc nhà hát Leonid Vinichenko, Andrei Simoniovich Filipov tình cờ bắt gặp một bản fax từ nhà hát Châtelet ở Paris mời Bolshoi sang biểu diễn trong vòng hai tuần nữa.


Đây chính là cơ hội để được trở lại chỉ huy dàn nhạc vốn bấy lâu vẫn âm ỉ cháy trong lòng Andrei Simoniovich Filipov. Người nhạc trưởng này quyết định giấu nhẹm tờ fax. 

Phải đến Paris, để được chơi nhạc - ý tưởng này đã nhận được sự chia sẻ, ủng hộ của người bạn và đồng thời cũng là một nghệ sĩ Aleksandr 'Sasha' Abramovich Grosman (Dmitri Nazarov) – hiện đang hành nghề lái xe cấp cứu.

Filipov cùng Grosman đã nhờ Ivan Gavrilov - một cựu nhân viên KGB, một lãnh đạo CS) thương thuyết với Châtele và sẽ là trưởng đoàn của một dàn nhạc Bolshoi do Filipov cùng Grosman tập hợp lại sang Paris biểu diễn. 

Với chiếc xe cấp cứu inh ỏi hụ còi, Filipov và Grosman tìm cách tập hợp lại 55 nghệ sĩ cũ của Bolshoi. Ai cũng đồng ý, nhưng sự đồng ý ấy, không hẳn vì muốn chơi nhạc, mà chỉ vì mong có một cơ hội nào khác, ví dụ để vượt biên hợp pháp, để tranh thủ "kiếm cơm".

Một trong những điều kiện mà Andrei Simoniovich Filipov đưa ra khi đến biểu diễn ở Châtele là phải có sự tham gia của nghệ sĩ tài năng Anne-Marie Jacquet (Mélanie Laurent - mình thích đôi mắt cô này) hiện đang sống ở Pháp.


Và dàn nhạc ô hợp ấy, với sự tham gia của Anne-Marie Jacquet (vốn chưa từng chơi nhạc của Tchaikovsky) qua sự chỉ huy của Andrei Simoniovich Filipov đã khởi đầu tác phẩm The Violin Concerto in D major, Op. 35 (Concerto cho violon, giọng Rê trưởng) của Pyotr Ilyich Tchaikovsky trong sự bực bội của khán giả, sự âu lo (lẫn ngán ngẩm) của nhà tổ chức.

Vì sao Andrei Simoniovich Filipov đòi hỏi phải có Anne-Marie Jacquet tham gia? Vì sao Anne-Marie Jacquet nhận lời tham gia phút chót? Liệu dàn nhạc có chơi thành công tác phẩm The Violin Concerto in D major, Op. 35 của Pyotr Ilyich Tchaikovsky? Và cuối bản nhạc, bí mật nào sẽ được tiết lộ? Trả lời được những câu hỏi ấy, chính là cách mà Radu Mihaileanu gỡ nút thắt cuối cùng của dòng thông tin bí mật ngầm chảy trong phim.

Những tình tiết hài hước. Những tình huống đá đểu. Những câu chuyện đau lòng. Những đoạn thoại sâu cay. Đọng lại trong lòng người xem là những xót xa của số phận người nghệ sĩ sống trong một xứ sở mà người cầm quyền có cái đầu duy ý chí.


Xin mời bạn tìm mua phim để coi (có bán tại 128 Hàng Bạc, Hà Nội. Đĩa DVD có phụ đề tiếng Việt, Hoa, Anh, Pháp, Tây Ban Nha - bi kịch là hình như không có tiếng Nga)… 

Nãy giờ nghe kể nội dung trên chắc cũng đã có những ai lỡ đọc nhưng chưa xem muốn chửi um sùm vì thấy tùm lum thông tin bị tiết lộ rồi. 
Và có thể có những ai đã xem, hoặc sau đó xem xong quay lại chửi là sao review kém thế.

Vô cùng xin lỗi.

Details: 2009, France, Rest of the world, Cert 15, 119 mins, Comedy / Drama / Musical, Dir: Radu Mihaileanu, Radu Mihaileanu
With: Aleksei Guskov, Aleksei Guskov, Dmitri Nazarov, Melanie Laurent, Miou-Miou

Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Phải đi



Lang thang qua bảy nước, làm đủ nghề khác nhau từ phục vụ quán ăn đến dạy học, thậm chí đánh giày, ăn xin, những ngày tháng lang thang đầy thử thách của một người trẻ - Nguyễn Nhất Lâm – xem ra có rất nhiều điều để chia sẻ cùng mọi người. 


Ấy vậy mà, hoặc như nhín lại để dành, hoặc chỉ nhớ gì kể đó, những trải nghiệm phiêu lưu ấy chỉ được Nguyễn Nhất Lâm kể lại vỏn vẹn trong đúng 108 trang của tập sách mang tên Trở lại, làm người đọc hứng thú có, mà không thỏa mãn cũng có.

Hứng thú, bởi đó là hành trình của một người trẻ đã dám thoát khỏi những sợ hãi thường tình của bản thân, bất chấp những hiểm nguy để lên đường thực hiện một giấc mộng đổi đời. Và dẫu đã phải trở lại, như lựa chọn của lá thăm, khi hành trình còn chưa đến đích như dự định ban đầu, ít ra Lâm cũng đã có được cho mình một câu trả lời: “chính mình là tác giả của những câu chuyện đời mình.” 

Không thỏa mãn, bởi người đọc không có dịp kiểm nghiệm những điều Lâm đã kể, nên không thể hình dung sao Lâm có thể vượt qua những khó khăn một cách nhẹ nhàng thế, may mắn thế, khó hiểu được nhờ đâu Lâm thường có “quý nhân” xuất hiện chìa tay giúp đỡ…

Và không thỏa mãn, cả vì những gì đọc được là quá ít ỏi… so với chính những tháng ngày xê dịch của Lâm, với cả chia sẻ của chính Lâm là đã viết đầy hai cuốn nhật ký.  

Chắc phải đợi chờ ngày Lâm xuất bản chính hai cuốn nhật ký ấy, hoặc tiếp tục kể thêm những điều còn chưa kể trong một tập sách khác.

Và nếu bạn còn hứng thú, hãy đọc thêm giới thiệu ở đây (bản giới thiệu theo mình là rất chuẩn).

Riêng mình, mình lại hứng thú cái chuyện đi.